Trên thực tại, các mối quan hệ của bạn có lâu dài hay không đều tùy thuộc vào "giá trị dùng" của bạn: Giá trị dùng của bạn càng lớn, người khác sẽ giúp bạn càng nhiều.
-01-
Bạn có thể cần ai đó giúp đỡ nhưng họ lại trốn tránh hoặc chối từ khéo bạn vào những thời khắc quan trọng
Tôi có một người bạn tên Tùng. Thực ra không hẳn là bạn tôi mà do tôi chơi với một người bạn thân và quen được người này.
Anh này thường thích khoe rằng anh ta rất am tường về cà phê và không có ông sếp nào trong ngành này mà anh không quen biết. Những người mới nghe lại càng hâm mộ anh ta không ngớt. Tại những bữa tiệc, anh ta lúc nào cũng thao thao bất tuyệt bài ca về mối quan hệ của mình trên khắp đất nước. Anh đã làm quen và duy trì các mối quan hệ từ khi bắt đầu học đại học qua mạng từng lớp.
Trước đây, anh có ý định mua nhà ở đô thị nhưng tiền tùng tiệm của anh không đủ, còn thiếu khoảng 100 triệu đồng. Anh liền mượn trên mạng tầng lớp nhưng chẳng ai quan tâm. Anh gọi điện cho những người 'anh em trên mạng' thì toàn nghe tút tút hoặc máy của người bên kia báo bận hay họ viện cớ từ chối. Hầu hết những người cho anh ta mượn tiền là người nhà, bạn bè và đồng nghiệp. Ngay cả những 'ông lớn' mà anh quen biết trong ngành cũng tìm cách chối từ khéo và đẩy anh ta ra khỏi ngành. Có người 'nhân đạo' kêu anh tự liên lạc với số điện thoại của các nhà băng vay vốn.
Vậy nên, người bạn mời ăn cơm mỗi tối hay người mà bạn coi là anh, là chị chưa chắc gì đã vung tiền cho bạn mượn, giúp bạn giải quyết khó khăn. Họ thân thiết như vậy đấy nhưng khi cần thì "thân ai nấy lo".
Chỉ có những gia đình và những người thực thụ yêu bạn mới giúp bạn. Họ không cần bạn mời cơm để trả ơn, cũng không cần bạn phải báo ơn bằng hiện kim. Họ sẵn lòng giúp bạn vì họ coi bạn là một phần trong thế cục họ. Hãy trân trọng những người dốc lòng yêu quý bạn.
-02-
Muốn cùng nhau hiệp tác và phát triển thì chú ý đến hai điều
trước hết, nguyên tắc chính của các mối quan hệ là "bàn luận."
"Môn đăng hộ đối" trong nghề là gì? Điều trước tiên bạn cần biết là trương mục của bạn phải có nhiều tiền, học vấn tương xứng và thu nhập cao. Sự phối hợp của ba điều này có thể đề đạt việc mọi người ở cùng đẳng cấp với nhau hay không.
Một phóng viên đã phỏng vấn một đứa trẻ ở trường mẫu giáo. Đứa trẻ này có rất nhiều tiền ở nhà và thường mang nhiều đồ chơi và đồ điện tử đến trường. Những đứa trẻ khác luôn thích tìm đứa trẻ này làm bạn để được chơi đồ chơi. Anh ta hỏi đứa trẻ: "Con có nhiều bạn bè như vậy hẳn là con rất nổi danh đúng không?" Đứa trẻ nói không, cậu chỉ có một người bạn, còn vớ những đứa trẻ khác chỉ đến bên cậu khi chúng cần chơi đồ chơi, chỉ có chúng mới có thể cầm đồ chơi của mình để "đàm luận" với cậu, vì vậy ai cũng nghĩ đó là bạn của cậu.
Do đó, yếu tố để duy trì liên lạc và phát triển mối quan hệ đó là sự luận bàn, trao đổi ý kiến, xúc cảm, thông tin… Nhiều người không hiểu điều này. Ở nơi làm việc, họ liên tiếp mở mang liên lạc và tham gia vào các mối quan hệ. Nhiều người thậm chí còn kiêu hãnh về số điện thoại của bạn bè họ đã lưu, bao lăm người họ gặp trong một tuần hoặc thậm chí chỉ trong một thời kì ngắn. Nhưng khi gặp chuyện thì sao? Những số điện thoại ấy có gọi được không?
thời kì làm cho bạn từ từ cách biệt những người xung quanh, gây ra lo âu và tự ti cho bạn. Tuy nhiên, đối với những mối quan hệ không có bất kỳ điều kiện luận bàn nào thì cũng thực thụ không quan trọng.
Thứ hai, mối liên hệ giữa người giàu và người nghèo rất thực tại:
Tôi có một cựu đồng nghiệp công ty tên Vương, làm viên chức văn phòng trong công ty nước ngoài, lương tháng vài nghìn đô. Anh có cô bạn học chung đại học tên Andy, 27 tuổi đã trở nên CEO của một công ty Nhật Bản mức lương hàng năm là 2.000.000 $. Vài ngày trước, cô này có về quê thăm gia đình và gặp anh Vương.
Trước đây, cô này thường đến nhà anh Vương và nói chuyện luôn. Họ gặp nhau chỉ để kể cho nhau nghe về nhiều tin đồn trên mạng, ai thích ai, ai thầm yêu ai, ai kết hôn với ai… Tuy nhiên sau một tháng, vì những chủ đề như vậy được nói đến hàng chục lần nên khi gặp nhau, cả hai người đều lúng túng vì không có chủ đề mới. Bởi vì họ ở bên nhau, họ chỉ có thể thuật lại những chuyện cũ hàng chục lần khiến cả hai nhàm. Nhưng dần dần, do sự chênh lệch lương khá lớn nên cả hai không còn trò chuyện với nhau.
Vương là một nhân viên văn phòng thông thường, anh thường đi làm bằng xe buýt, về nhà nấu bếp sau khi làm việc và thỉnh thoảng đến nhà hàng nhỏ để ăn món anh thích. trái lại Andy thường đi đến nhà hàng sang, bar… và cuộc sống của cô khá sung sướng. Cô thường đi vào nhà hàng và khách sạn năm sao nghỉ dưỡng.
Có lần anh Vương mời cô uống cà phê, cô nói: "Hãy đến sảnh khách sạn năm sao chỗ tôi ở". Thế là, Vương đến chỗ cô, hai người uống hai tách cà phê, dùng hai chiếc bánh nhỏ và một đĩa trái cây. Vì là đàn ông lịch sự nên anh yêu cầu tính sổ. Nhưng khi trả tiền, số tiền lên đến khoảng 3 triệu đồng, anh như gục ngã vì số tiền này đủ để anh ăn cả tháng.
Vấn đề giữa người giàu và người nghèo khác xa với những gì bạn hình dung. Người giàu nghĩ bữa ăn vài triệu là thường nhật trong khi nó lại là số tiền quá lớn đối với bạn. Nhưng vấn đề lớn nhất là điều này làm cho bạn mệt mỏi, chúng ta phải nghĩ suy và làm sao để lịch thiệp nhưng không phải quá hoang toàng trong lề thói sinh hoạt.
-03-
Những người mà gia cảnh không tương xứng nhau thì khó có thể bắt chuyện với nhau
Đối với những người không có điểm mạnh, bạn can hệ với họ cũng vô bổ nhưng đối với những người xuất sắc, có ti tỉ người muốn giao thông thậm chí tình nguyện làm trâu ngựa cho họ. Bạn ơi, ngay cả khi bạn cho người nổi tiếng số điện thoại của bạn, bạn có nghĩ rằng mình đích thực có thể trở nên bạn bè với họ không? Nếu bạn không có điểm mạnh, bạn sẽ không bao giờ ngang hàng với kẻ mạnh về mọi mặt và chẳng thể chen vào vòng tròn bạn bè chất lượng cao. Ngay cả khi bạn có chen vào được thì bạn vẫn chỉ là người ngoài cuộc. Các phương thức giao thông mà bạn đã đàm đạo trong công việc hoàn toàn không có ích. Về lâu dài, bạn xóa người ta hoặc người ta sẽ xóa bạn.
Nhiều đứa ở nơi làm việc, cho dù họ là viên chức mới hay cũ hoặc thậm chí nhiều ông chủ nghĩ rằng họ đã chụp ảnh với một người nổi danh, bắt tay với một người nức tiếng trong ngành và thành thử họ có thêm một phương thức liên lạc để khi cần họ có thể gọi ngrơi lừng danh để nhờ trợ giúp.
Trên thực tế, trong mắt họ, bạn là một người vô hình. Không phải họ hợm hĩnh, mà họ cũng giống như những người thường ngày, chỉ có thể nhìn thấy và bắt chuyện với những người có cùng đẳng cấp với mình hay những người có vị thế cao hơn họ để leo lên cao hơn.
Người thường ngày rất khó kết bạn với Jack Ma và Triệu Vĩ nhưng hai người họ có thể trở thành bạn tốt vì họ cùng thứ hạng. Bạn không có đủ sức mạnh ngang bằng với người khác, bạn chỉ có thể là chính mình.
-04-
Gió tầng nào sẽ gặp được mây tầng đó: bạn là kiểu người nào thì bạn sẽ vấn kiểu người đấy
Khi bạn không đủ mạnh và đủ tốt, đừng dành quá nhiều thời gian quý giá của bạn để "lấy lòng" ai cả, hãy dành chút thời kì để trau dồi và củng cố bản thân.
Có câu nói: "Gió tầng nào sẽ gặp mây tầng đó." Khi tu dưỡng đủ xuất sắc, tự nhiên có ti tỉ người xuất sắc đến với bạn.
đầu tiên, hãy tăng cường năng lượng của bạn. giao dịch rộng không phải là có bao lăm người biết bạn, mà là khi cần bạn có thể gọi bao lăm người. Cải thiện sức mạnh của bạn và làm cho bản thân mạnh mẽ hơn sẽ cuốn người giỏi sẵn lòng giúp đỡ bạn. Không ngừng phấn đấu để bản thân bạn ngang tầm với kẻ mạnh. Thay vì tìm và kết nối với mọi người, bạn phải trở nên một mắc xích quan trọng mà người khác muốn kết liên. Trong thời đại siêu nhanh này, mọi người thường dùng đường tắt và họ thường bỏ qua thực tế rằng "có thành công thực thụ thông qua công việc khó khăn và làm việc chăm chỉ." Họ tin rằng "kết duyên với mọi người" là chìa khóa thành công.
Nhưng bạn hãy nhớ rằng để thành công thì bạn cần có đủ sức mạnh và cao độ còn màng lưới mối quan hệ chỉ là phụ trợ.
Một trong những điều tồi của việc học thành công bây giờ là nó luôn cho bạn biết tầm quan yếu của việc đi lại và giao tiếp với người khác và thích nhấn mạnh trí não cảm xúc. Trên thực tại, khó có ai có thể tóm tắt chính xác mức độ trí óc xúc cảm. Bất cứ ai có thể đạt đến cấp quản lý sẽ không quá ngu ngốc. Do đó, chúng ta phải ghi nhớ rằng chúng ta nên tập trung vào việc cải thiện thế mạnh của mình để kĩ năng, năng lực và sự chuyên nghiệp thay vì dành quá nhiều thời kì cho các mối quan hệ cá nhân và mở mang cái gọi là quan hệ rộng.
-05-
Người làm việc cũng cần phải hiểu rõ cái gì nên giữ và nên buông bỏ, xin hãy tự những mối quan hệ xã giao và vô ích
Sự hiểu lầm lớn nhất của nhiều người về các kết nối của họ là khái niệm "lấy số lượng luận anh hùng".
Trên thực tiễn, mối quan hệ của bạn có lâu bền hay không được diễn tả qua "giá trị sử dụng" của bạn: Giá trị sử dụng của bạn càng lớn, người khác sẽ giúp bạn càng nhiều. Thay vì dành thời gian để tìm hiểu và kết bạn với nhiều người nhằm nhờ cậy, tốt hơn hết là để dành thời gian để cải thiện giá trị cá nhân chủ nghĩa của riêng mình.
Nhiều người ngộ lắm, bất cứ nơi nào có hoạt động gì cũng có họ, ai gọi ra cũng ra, ai kêu gì làm nấy. Họ bị gọi là người lãng phí thời gian hay "thánh nữ thân thiện". Kiểu người này thường không có năng lực, thích làm tay sai để nương người mạnh hơn và rất khó thành công.
Tóm lại, tại sao một số người có thể là tổng giám đốc khi còn trẻ? Đó là vì họ thực sự muốn thăng tiến, họ thực thụ làm việc siêng năng, cần mẫn trong khi người khác nghĩ cách đi đường tắt, dựa dẫm vào các mối quan hệ vô dụng và vô nghĩa.
Trong các mối can dự của bạn, không tránh khỏi việc người khác coi thường bạn nhưng cũng có nhiều người coi bạn là một nút thắt quan trọng. Ngoài gia đình, bạn bè thân thiết, người tình, ân nhân, v.v., thì có nhiều mối quan hệ không cần bạn phải duy trì. bởi năng lượng và thời gian của một người rất hạn chế, phải biết cách quản lý năng lượng và để tâm vào những điều có ý nghĩa, hãy dành thời gian và công sức bỏ ra ở nơi, người trân trọng giá trị của bạn và sẵn lòng viện trợ bạn.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét