Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2020

Tiếp viên trưởng Vietnam Airlines trên những chuyến bay cuối cùng vào tâm dịch: Tôi không dám nói với bố mẹ, chắc là lúc nào hạ cánh sẽ nhắn

Dưới tác động của , chúng ta đã chứng kiến không ít sự đổi thay. Đường xá vắng tanh; học sinh, sinh viên nghỉ học dài hạn; nhiều hàng quán đóng cửa; nỗi lo cắt giảm nhân sự treo lơ lửng trên đầu những người làm công ăn lương... Sự lo âu len lỏi khắp mọi ngành nghề.

Ngay cả một ngành nghề luôn lọt top được ái mộ như tiếp viên hàng không cũng gặp không ít khó khăn, thậm chí là đối mặt với hiểm. Nếu một ngày bạn nhận tin hành khách trên chuyến bay của bạn dương tính với virus Corona thì sao? Nếu một ngày bạn nhận được nhiệm vụ bay đến vùng tâm dịch để đón đồng bào về nước thì sao?

Mỗi người đều sẽ có một câu giải đáp cho riêng mình. Còn đây là câu đáp của Nguyễn Tiến Đạt (Hà Nội), một tiếp viên trưởng trẻ tuổi của hãng hàng không Vietnam Airlines. bởi bữa qua (20/3) với Tiến Đạt là một ngày đặc biệt, anh cùng với 15 đồng nghiệp bay sang Anh đón mọi người trở về.

Tiếp viên trưởng Vietnam Airlines trên những chuyến bay cuối cùng vào tâm dịch: Tôi không dám nói với bố mẹ, chắc là lúc nào hạ cánh sẽ nhắn - Ảnh 1.

Tiếp viên trưởng Nguyễn Tiến Đạt.

01

Tôi đã từng chần chừ và suy nghĩ rất nhiều về việc quyết định thực hiện chuyến bay này.

Tôi là tiếp viên trưởng nhưng cũng là một con người thông thường. Thế nên giống như mọi người, tôi có 2 luồng nghĩ suy hăng hái và thụ động luôn song hành, chúng buộc tôi phải cân nhắc về quyết định của mình.

Tôi biết sẽ có người bảo lẽ ra phải gật đầu không đắn đo. Nhưng bạn biết đấy, khi mà bạn biết kiên cố sẽ đến một nơi hiểm nguy với nguy cơ lây truyền cực cao, khi mà có những đồng nghiệp của bạn đã dương tính với Covid-19, khi mà bạn sẽ phải đi cách ly 14 ngày lúc trở về thì đắn đo là điều thế tất.

Tiếp viên trưởng Vietnam Airlines trên những chuyến bay cuối cùng vào tâm dịch: Tôi không dám nói với bố mẹ, chắc là lúc nào hạ cánh sẽ nhắn - Ảnh 2.

02

Tôi đã từng nghĩ đến việc báo ốm chỉ để được ở nhà. Dù suốt 8 năm đi bay, tôi chưa một lần làm vậy.

Khi quá nhiều bạn bè, người nhà nói với tôi về việc không nên thực hiện chuyến bay sang Anh, tôi nghĩ đến phương án báo ốm. Báo ốm đồng nghĩa với việc tôi ở nhà, còn người khác sẽ thay tôi thực hành nhiệm vụ.

"Ừ thì 8 năm qua mình đã làm việc nghiêm trang rồi mà, báo ốm một lần cũng có sao đâu..." , tôi đã nghĩ vậy. Nhưng rồi lại đấu: "Nếu mình không bay thì vị trí đó sẽ là của đồng nghiệp mình chứ chẳng phải ai khác" . Nhiệm vụ công ty đã tin cậy giao, tôi lại là một trong những tiếp viên trưởng trẻ, tôi muốn mình sẽ là người truyền năng lượng tích cực cho đời tiếp viên mới.

Tiếp viên trưởng Vietnam Airlines trên những chuyến bay cuối cùng vào tâm dịch: Tôi không dám nói với bố mẹ, chắc là lúc nào hạ cánh sẽ nhắn - Ảnh 3.

03

Tôi đã từng nghĩ đến việc xin nghỉ không lương.

Khi mà số lượng các chuyến bay bị cắt giảm, việc nghỉ không lương vững chắc sẽ đến. Những lúc như vậy, công ty khuyến khích các tiếp viên ai có ước vọng thì cứ nghỉ để nâng cao trình độ, nâng cao ngoại ngữ. Và nếu nghỉ, tôi sẽ không phải thực hiện nhiệm vụ trong thời đoạn dịch bệnh này.

Nhưng kể từ khi dịch bùng phát, số lượng tiếp viên, cán bộ của hãng đủ điều kiện bay còn rất ít, lúc này tôi không rứa thì ai sẽ là người nuốm? Và thật ra, tôi còn cảm thấy mình may mắn vì vẫn có thể thực hành nhiệm vụ bay, tức là mình vẫn còn an toàn.

04

Tôi đã từng có rất nhiều suy nghĩ tiêu cực.

Mọi người thấy tiếp viên hàng không đều là những người rất ưa nhìn, chỉn chu, đại khái là sạch đẹp nhỉ? Nhưng thực ra đi làm trên một chuyến bay đường dài khá mệt. Và bây chừ trong thời kì dịch bệnh, tiếp viên sẽ phải mặc đồ bảo hộ, đeo kính, mũ và khẩu trang suốt mười mấy tiếng, có thể còn không dám đi vệ sinh nữa.

Tiếp viên trưởng Vietnam Airlines trên những chuyến bay cuối cùng vào tâm dịch: Tôi không dám nói với bố mẹ, chắc là lúc nào hạ cánh sẽ nhắn - Ảnh 4.

Bên cạnh đó, đi bay vào vùng dịch thì khả năng nhiễm bệnh sẽ cao, sau chuyến bay là cách ly tới 14 ngày. Bay một chuyến mà mệt mỏi gấp bội như vậy, bay một chuyến mà có khả năng ảnh hưởng đến người nhà như vậy,... đều là những nghĩ suy lo lắng, tiêu cực.

Thế nên cho đến tận giờ khắc này, khi đã chuẩn bị xuất hành tôi vẫn không thông báo với cha mẹ về chuyến bay của mình, các cụ thường hay lo mà. Nên chắc lúc đã hạ cánh, tôi mới nhắn cho bố mẹ. Nếu biết tôi đã an toàn thì bố mẹ đỡ lo hơn và mong là sẽ không bị mắng nhiều.

05

Nhưng sau tuốt luốt, mọi cái "đã từng" của tôi đều bị thay thế bằng sự hy sinh.

Nếu việc tôi làm có thể đem lại hạnh phúc cho mọi người thì dù tôi có hy sinh gì cũng đáng. Đó là niềm vui của các em du học trò sắp được về nước, là niềm hy vọng của gia đình các em ấy khi con mình sắp được an toàn, và niềm tự hào của công ty khi là hãng hàng không nhà nước thực hiện nhiệm vụ cao cả.

Mà không chỉ riêng tôi, có rất nhiều đồng nghiệp của tôi cũng vậy, kể cả các bạn nữ. hình như ai cũng muốn được đóng góp sức mình, được trợ giúp người khác khi dịch đang diễn biến phức tạp. Được làm việc cùng họ quả tình là một điều may mắn.

Tiếp viên trưởng Vietnam Airlines trên những chuyến bay cuối cùng vào tâm dịch: Tôi không dám nói với bố mẹ, chắc là lúc nào hạ cánh sẽ nhắn - Ảnh 5.

06

Trước chuyến bay, chúng tôi lập một group nhỏ để anh chị em san sẻ kinh nghiệm và cổ vũ nhau. Công ty cũng cung cấp đầy đủ đồ bảo hộ, khẩu trang, kính, nước sát khuẩn. Thậm chí cả những thứ vặt vãnh như mật ong, sả để tiếp viên giữ ấm và kháng khuẩn cổ họng. giờ những tiếp viên còn đủ điều kiện bay không nhiều nên mọi người đều nói mình là người may mắn vì không có F. Bệnh nhân Covid-19 có dương tính hay âm tính, tiếp viên chúng tôi có F hay không F.

Sang đến Anh, cả đoàn ở lại một đêm. Chúng tôi sẽ không được ra khỏi khách sạn, mọi sinh hoạt chỉ gói gọn trong đó thôi để hạn chế nguy cơ lây từ bên ngoài. Theo dự kiến, tôi sẽ về Hà Nội vào ngày 22/3 và ngày sau đó là chuyến rút cục của hãng sang Anh.

Cả tuổi trẻ của tôi gắn liền với những chuyến bay, 10 năm qua cũng là quãng thời gian sung sức và máu nóng nhất nhưng tôi vẫn luôn tin cậy vào công việc của bản thân.

Và bữa nay là một ngày đặc biệt trong chặng đường vừa qua. Tôi lao vào tâm dịch...

Tiếp viên trưởng Vietnam Airlines trên những chuyến bay cuối cùng vào tâm dịch: Tôi không dám nói với bố mẹ, chắc là lúc nào hạ cánh sẽ nhắn - Ảnh 6.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét